truong's posts with tag: đời

What are tags? You can give your posts a "tag", which is like a keyword. Tags help you find content which has something in common. You can assign as many tags as you wish to each post.
View posts by people in your network with tag đời
Blog EntrySuy tư của tôi về đờiFeb 28, '07 12:00 AM
for everyone

+ Chào cả nhà! Hôm nay mình suy nghĩ linh tinh vớ va vớ vẩn về cuộc đời đầy những nỗi sợ hãi he he Vậy xin viết lên đây đôi dòng như là để tâm sự và chia sẻ!

+Ngày xửa ngày xưa đã từ lâu lắm rồi mà tôi ko nhớ nữa nên ko kể!!!!

+Vậy xin kể câu truyện ngày nảy ngày nay trong cuộc sống của chúng ta có đôi khi tôi cảm thấy sợ hãi và ngại ngùng! Mà thường thì tôi ngại ngùng hơn là sợ hãi. Tôi bỗng phát hiện ra mình ở trong nhiều lĩnh vực hoạt động khác ngành của tôi. Những hiểu biết về xã hội, con người và các chuyên ngành khác chỉ là con số nhỏ như con thỏ. Tôi vốn rất thông minh( Theo cách tự đánh giá của mình. Mà đôi khi các bạn ko nghĩ thế) Và trong những lĩnh vực tôi hiểu biết tôi luôn cảm thấy tự hào. Nó ngự trị trong tôi cảm giác tự tin và mạnh mẽ. Thế nên tôi luôn ưỡn ngực với đời. (He he) Tuy nhiên trong một vài lần ra ngoài cùng bạn bè để tiếp xúc với xã hội vốn nhỏ bé( Với tôi). Tôi đã thực sự trải qua cảm giác sấu hổ vì các cuộc nói chuyện của bạn bè. Tôi ko biết nói gì vì tôi ko am hiểu.

+Tôi lúc đó mới hiểu được rằng mình còn quá kém cỏi và chỉ là một con ếch xanh đẹp đẽ ngồi trong 1 cái giếng làng mát mẻ! trong 14 điều răn của phật có dạy rằng thì là mà:" Khiếm khuyết lớn nhất của đời người là kém hiểu biết" Trước đây tôi ko thèm để ý đến điểu này và cho rằng mình hoàn chỉnh hichic vậy mà...

+Tôi đã rất thất vọng về mình và từ sau lần đó tôi đã ít dám đi ra ngoài hơn. Tôi thu mình lại vài chút. Tôi nhấm nháp sự đấu tranh tư tưởng giữa ở nhà và đi. Và cái tôi của tôi bao giờ cũng chiến thắng. Nó quyết định ở nhà và chui vào trong kén he he.

+Lần khác tôi đi học thêm một vài ngôn ngữ nghệ thuật. Tôi vốn cũng là người thông minh và tôi biết rõ câu nói của Lênin: "Không có gì liên quan tới con người mà xa lạ với tôi". Nghĩ rằng mình là Lênin mới "sướng"! Tôi ra khỏi nhà với bộ mặt bảnh bao mà ko hề biết trong đầu vẫn còn hơi rỗng. Đến đó tôi thấy một vài người ăn mặc rất nghèo và bẩn. Tôi nghĩ họ chắc do thiếu thốn nên cũng thông cảm và nghĩ thấy thương họ trong lòng. Thật là ...Xã hội vốn bất công mà.

+Sau khi nghe và lĩnh hội tôi cũng hiểu ra đôi điều và đặt một vài câu hỏi khá thông minh. Tôi lại thấy mình cao hơn đôi chút. Song tôi lúc này mới thấy có mấy người ngồi cạnh tôi (Những người khốn khổ.). Họ đứng lên điềm tĩnh phát biểu rõng rạc phong thái tự tin. Từng lời họ nói ăn sâu vào tiềm thức của tôi. Tôi như được thấy :"Mặt trời chân lí chói qua tim". Ngôi nghe mà tôi thấy người mình nóng râm ran như có hàng nghìn con ghẻ gặm nhấm da thịt mình. Ôi..."Những người khốn khổ"..."Ai"?

+HI vọng các bạn hiểu những lời bộc bạch của tôi. Tôi lại thêm một lần không muốn ra ngoài. TÔi dần đánh mất mình, hoang mang, ủ rũ. Tôi ngại gặp bạn bè quá. Họ chắc sẽ nhìn tôi với con mắt ... Ôi tôi ko dám nhìn họ. Tôi sợ. Và rồi tôi thấy mình càng ngày càng già đi trong gương. Cái gương tôi hàng ngày soi vào mỗi sáng. Các nếp nhăn đã nhiều hơn đôi chút. Tôi thấy mình già và xấu đi. Dung nhan của tôi. Tự hào của tôi... Ai ai giúp tôi với!!!!

+Bạn bè ới, gia đình ơi, Sao lúc này tôi ko dám nhìn vào ai vậy? Hãy để tôi yên hỡi những thứ vớ vẩn và bùng nhùng... Hãy kéo tôi ra khỏi vùng lầy tăm tối...He he ha ha


© 2008 Multiply, Inc.    About · Blog · Terms · Privacy · Corp Info · Contact Us · Help

Template design - Copyright © 2005 Sam Royama All rights reserved.